999 Bài thơ tình yêu ngắn , thơ về tình yêu xa lãng mạn buồn vui hay nhất

0
318

Tình yêu là gì? mấy ai định nghĩa đúng được tình yêu? Một chút ngọt ngào, một chút đắng cay nêm cùng chút hạnh phúc cũng có thể được gọi là tình yêu. Một chút giận hờn, chút nhớ mong gói cùng chút đau khổ cũng có chăng vẫn được định nghĩa hai chữ: tình yêu. Và đi cùng những dòng cảm xúc sâu lắng, bất tận ấy đã có biết bao câu chuyện tình yêu cảm động, những cung bậc đã ra đời và in dấu chân đậm nét lên những trang thơ. Để hôm nay chúng ta cùng ngồi đây bên tách trà nóng mà chìm đắm. mà thả hồn vào những áng thơ trữ tình đầy xúc cảm mãnh liệt mà đâu biết bên ngoài cửa sổ mưa đang tí tách rơi.

Bài viết hôm nay xin gửi tới bạn đọc bài viết ” 999 Bài thơ tình yêu ngắn , thơ về tình yêu xa lãng mạn buồn vui hay nhất  ” mời bạn đọc cùng thưởng thức.

Bài thơ : Vì em chính là em

Em không phải là người vĩ đại đâu anh

Chỉ bình thường, mỏng manh như hoa gió

Lúc dạt dào, lúc lững lờ bõ ngõ

Lúc nồng nàn, lúc hờ hững buông lơi

Mỗi ngày cuối tuần cũng rất thích rong chơi

Lượn lờ dạo quanh cùng bạn bè phố xá

Mặc lứa dôi cứ đi về vội vã

Em độc thân, đã quen với u sầu.

Cũng có những ngày suy nghĩ đâu đâu

Tưởng tượng đến anh rồi chợt buồn, chợt khóc

Anh biết không giữa cuộc đời khó nhọc

Sao tránh khỏi đau buồn, sao tránh nổi hanh hao.

Rồi đêm về trong những giấc chiêm bao

Niềm vui xa vời biết khi nào chạm tới

Em có buồn có suy tư nghĩ ngợi

Thì anh đâu hiểu hết trái tim này.

Bạn có thể tham khảo một số bài thơ khác

Bài thơ : Có thể

Có thể một ngày anh mãi phải xa em

Khi hoáng hôn không còn là màu tím

Nắng nhạt màu trong ánh chiều tắt lịm

Phút xao lòng nghe buốt giá con tim…

Có thể một ngày anh mãi phải xa em

Để dấn bước vào dòng đời nghiệt ngã

Quên ánh mắt từng nhìn anh rất lạ

Để nhớ hoài thời hạnh phúc đã qua…

Có thể một ngày em cũng sẽ quên anh

Bằng lăng tím hạ qua rồi cũng nhạt

Em sẽ chẳng thấy điều chi hối tiếc

Trái tim hồng mãi thắp lửa vô tâm…

Có thể một ngày ta mãi chẳng thể quên nhau

Với ánh mắt nụ cười chân thật

Nụ hôn trao nhau ấm nồng niềm hạnh phúc

Vẫn ngọt ngào mãi mãi động bờ môi…

Có thể một ngày…

Có thể…

Thế không em…

Bài thơ: Tình nghèo có nhau

Trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân

Chúng mình khác họ người dưng

Một lần gặp gỡ như từng đã quen

Bởi anh thân phận nghèo hèn

Tháng năm vất vả da đen chai sần

Bùn lầy quến chặt bàn chân

Đồng trưa ruộng sớm đỡ đần mẹ cha

Còn em rẫy bắp nương cà

Mồ hôi từng giọt mặn mà thấm lưng

Kiếp nghèo chôn chặt tuổi xuân

Phấn son nhung lụa chưa từng giám mơ

Chúng mình một mái tranh sơ

Thầm câu ước hẹn đợi chờ mai sau

Mong ngày cầu thắm duyên cau

Đắp xây hạnh phúc bên nhau trọn đời

Ngọt ngào anh gọi mình ơi

Em cười bẽn lẽn mắt ngời ước mơ

Tình nghèo vẫn đẹp như thơ

Bao nhiêu năm tháng đợi chơ là đây

Đường quê hoa nắng ngập đầy

Đón nàng dâu mới xuân này thêm vui.

Bài thơ : Thu nhớ

Thuở ấy thu buồn tiễn anh đi!

Em đứng lặng trông ngóng đợi gì?

Khuất bóng xa dần đi lặng lẽ

Chiều ấy thu buồn mưa hoen my.

Chẳng nói câu gì cứ thế đi

Tình em tha thiết níu kéo gì

Thu tàn heo hút giăng nối mộng

Tím cả tâm hồn theo thu đi.

Gió cứ xôn xao lời của lá

Mưa vẫn giăng sầu thấu tim ta

Sương gió theo mưa làm lạnh giá

Te buốt lòng… anh ra đi.

Thu đã tàn phai ta nhớ ai ?

Lòng sao vẫn nhớ đến ai hoài

Miên man cơn gió lùa tóc rối

Có phải mưa buồn ta nhớ… ai?

Bài thơ : Sang ngang

Một chuyến sang ngang…mộng vỡ rồi

Ôm sầu tủi phận kiếp bào trôi

Màn đêm quạnh quẽ cô phòng vắng

Gió thổi hiên ngoài dạ tả tơi.

Biết đã xa xôi…mộng bẽ bàng

Âm thầm lệ nhỏ đếm thời gian

Tàn thư gởi lại cho tình cũ

Lỗi lẽ riêng mình chạnh giấc xuân

Một buổi sang ngang…phận má hồng

Duyên hờ ái tạm chẳng còn mong

Tình theo cát bụi vào quên lãng

Dẫu biết không còn yêu vẫn gọi chồng.

Bài thơ : Khờ dại

Em cứ thế luôn làm anh khờ dại

Mong nhớ hoài mê mải với tình si

Nắng cuối chiều nào đâu kịp nghĩ suy

Giấy ái ân thầm thì trong khắc khoải

Dấu yêu ơi vẫn thơ tình hoang hoải

Anh viết hoài sao mãi chẳng tròn câu

Cuối đông rồi hạt nắng bỏ đi đâu

Để mong nhớ lại nhạt mầu mong nhớ

Anh vẫn biết đời này anh mắc nợ

Nợ ân tình nợ cả những lo âu

Nợ em yêu những tháng hẹn hò

Nợ bến vắng đợi con đò xưa cũ

Anh muốn ôm ru em vào giấc ngủ

Để đêm buồn héo hắt rũ chẳng tàn canh

Để thời gian cũng cảm thấy mong manh

Bao con sóng tròng trành bờ biển vắng

Ly cafe chiều sao sao chát đắng

Anh dại khờ… Say đắm… Với tình si !

Bài thơ : Cám ơn đời

Cảm ơn đời mang anh đến bên em

Cho em thấy được ngọt ngào hạnh phúc

Được bên anh trong từng giờ từng phút

Tim rộn ràng theo tiếng gọi tình yêu

Chút nhớ nhung em gửi gắm bao điều

Những lới hứa cho mối tình trọn vẹn

Tỏa hương sắc cùng bao lời ước hẹn

Khi xa rồi lòng trống vắng mênh mông

Đã yêu rồi anh có nhận thấy không

Một nỗi nhỡ cồn cào dâng trong dạ

Khúc tình mông đang ngân lên rộn rã

Để nhớ hoài vòng tay ấm đê mê

Bao yêu thương từng đêm cứ hiện về

Cứ lặng lẽ theo em vào giấc ngủ

làn môi thắm vẫn còn luôn ấp ủ

Nụ hôn nồng mà anh đã từng trao

Bài thơ : Giữ lại vết thương lòng

Phố khuya về cho gối chiếc lạnh thêm

Giọt sương cũng lẻ bên thềm trống vắng

Thoảng đâu đó tiếng lòng ai trĩu nặng

Muốn tan vào trong mặn đắng cô đơn.

Khúc tiêu buồn văng vẳng gợi nhớ hơn

Những năm tháng dỗi hờn anh lỡ hẹn

Buổi ban đầu em cúi gằm bẽn lẽn

Rất ngọt ngào khi hứa hẹn bên em.

Mộng ước nhiều hạnh phúc có lên men?

Hay vẫn chỉ những ngọt mềm chót lưỡi

Trong kí ức mảnh hồn em rã rượi

Vết thương lòng anh đã tưới mầm non.

Đã lâu rồi em giữ mối tình son

Dù tan vỡ vẫn nhặt bòn ghép lại

Em muốn giữ vết cứa lòng tê tái

Để ngày xưa mãi mãi bên mình…

Bài thơ : Anh và nỗi nhớ

Có những lúc ngồi buồn trong hiu quạnh

Nhìn màn đêm cứ tưởng mái tóc em

Đưa tay lên chạm chút mong manh đó

Tóc đâu rồi, chỉ chạm tới màn đêm

Có những lúc nằm trọn trogn thao thức

Giấc mơ đầu anh muốn thấy dáng em

Nhưng thật lạ chàng trai luôn thức giấc

Thao thức hoài chỉ kịp để làm thơ

Có những lúc trầm ngâm trong nỗi nhớ

Phút yêu đầu chẳng có thể tàn phai

Thêm ngày mai lại một ngày khờ dại

Nỗi nhớ nàng hay  nỗi nhớ của riêng tôi

Có những lúc em hỏi khi nào anh mới lớn

Để em được vỗ về ấm áp yêu thương

Anh vụng về âm thầm cho qua chuyện

Để bây giờ hai đứa đã chia phôi.

Bài thơ : Em sẽ không còn buồn

EM sẽ không còn buồn khi thánh phố vắng anh

Nói thế thôi mà thấy lòng chạnh lại 1

Anh biết không?

Phố giờ đây cứ kiếm tìm mải miết…

Đâu biết giữa dòng người…phố bỏ lại mình em.

Em sẽ không buồn khi phố chẳng làm quen

Mà chỉ nghĩ về anh – con phố dài thân thuộc

Ngõ ngách nào trogn anh, em cũng đều biết tuốt!

Anh có vắng dài dài em cũng chẳng quên đâu!

Em sẽ không buồn khi phố đổ mưa ngâu…

Mà chỉ buồn khi anh cứ âu sầu như vậy.

Anh đừng lo!

Em đã có ô, cái ô yêu, anh tặng ngày ấy,

Bảo với em là: “Nó sẽ thay anh”!

Em sẽ không buồn khi phố chẳng còn xanh

Khói bụi, âm thanh cứ ồn ào chẳng nghĩ

Nhưng anh yên tâm em giấu mình thật kỹ

Cái ốm tìm hoài chẳng thấy được em đâu.