Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya lớp 7 ngắn gọn hay nhất

0
314

Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya bài 1

Nhắc đến dòng thơ trữ tình cách mạng ta không thể không nhắc tới những bài thơ tràn ngập vẻ đẹp nên thơ của cảnh vật chan hòa trong niềm yêu nước nồng nàn của lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh. Nhắc đến những bài thơ của bác thì không thể bỏ qua hình ảnh ánh trăng- một hình ảnh vô cùng quen thuộc và gần gũi. Nằm trong chùm thơ về trăng ấy thì bài thơ Cảnh Khuya như một viên ngọc sáng ẩn chứa cảm hứng thiên nhiên chan hòa trong lòng yêu nước sâu sắc và mãnh liệt của Người.

Một số bài viết hay liên quan:

  1. Cảm nghĩ về bài Sang thu 
  2. Cảm nghĩ về bài Rằm tháng giêng 
  3. Cảm nghĩ về bài Thương vợ 

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Bài Thơ Cảnh khuya được Bác sáng tác vào năm 1947, thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ và đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng oanh liệt của dân tộc Việt Nam. Bài thơ lấy cảm hứng yêu nước mãnh liệt dạt dào ánh sáng và âm thanh cũng như lòng tự hào của các cuộc chiến lớn trên chiến trường Việt Bắc. Đó chính là ánh sáng tự do của dân tộc, của lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam kiên cường bất khuất.

Giữa hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề nơi núi rừng Tây Bắc, tưởng chừng như con người cũng chẳng có thể vượt qua vậy mà Bác vẫn giữ cho mình những giây phút ung dung, thư thái để tận hưởng được hết vẻ đẹp của vầng trăng tự do nơi bầu trời cao thăm thẳm ấy. Phải chăng thiên nhiên như đã trở thành nguồn động viên, một người bạn tâm tình của người nghệ sĩ là Bác.

Như một người nghệ sĩ tài hoa chỉ vài nét bút đơn sơ Bác như đã vẽ ra trước mắt chúng ta khung cảnh một đêm trăng đẹp lạ kỳ:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa.

Trong đêm khuya tĩnh mịch ấy tưởng chừng như vạn vật đã chìm sâu vào giấc ngủ yên tĩnh cùng với màn đêm đen ôm trọn cả khu rừng lại vang lên đâu đó tiếng róc rách của suối rừng tựa như bản nhạc, tựa như tiếng hát của cô gái xinh đẹp nào đó, thật trong trẻo du dương. Nhưng âm thanh đó không phá tan đi sự yên tĩnh của màn đêm mà lại khiến cho không gian ấy thêm phần yên tĩnh, rộng lớn hơn, lòng người nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Nhịp thơ 3/4 khiến cho câu thơ như có nốt lặng để người đọc có thể tưởng tượng, suy ngẫm.  Cách so sánh tiếng suối của Bác vừa gần gũi lại vừa độc đáo làm sao, trong đêm khuya ấy có tiếng hát của suối vang lên thật dễ chịu và mênh mang.

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Câu thơ thứ hai đưa ta đến với những hình ảnh đẹp lạ thường. Khung cảnh thiên nhiê hiện lên thật đẹp: vừa xa lại vừa gần. Đâu đây là tiếng róc rách của con suối mát, xa xa kia là bóng cây, bóng trăng. Trong bức tranh ấy chỉ có hai gam màu đen trắng nhưng lại thấp thoáng sự lộng lẫy, rực rỡ của những bông hoa, sự khéo léo, đặc biệt ấy chỉ có trong thơ của Bác mà thôi.

Chữ lồng được nhắc lại hai lần đã nhân hóa vầng trăng, cổ thụ và hoa. Trăng như người mẹ ôm trọn, chan hòa vào những đứa con nhỏ bé, xinh đẹp của mình. Trăng trở nên thi vị, trữ tình hơn, trăng như khiến cho câu thơ trở nên cân xứng hài hoa trên bức tranh khuya của núi rừng Việt Bắc. Đâu có phải ai cũng có thể cảm nhận và vẽ nên bức tranh thiên nhiên đẹp hoang sơ nhưng cũng không kém phần lung linh, huyền ảo chỉ qua hai câu thơ ngắn gọn như Người- một người coi trăng là bạn, là tri kỷ.

Nếu hai câu đầu là cảnh đẹp nơi rừng sâu thì hai câu sau như khắc họa rõ nét tâm trạng của Người:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Trước vẻ đẹp thiên nhiên kỳ diệu ấy đã khiến Bác phải thốt lên mà ca ngợi vẻ đẹp ấy như vẽ. Có phải thật sự cảnh đêm khuya nơi núi rừng Việt Bắc lại đẹp như vậy hay không hay chính bởi tâm hồn yêu thiên nhiên sâu đậm của Bác mà trong mắt Bác bức tranh ấy lại đẹp đến say đắm lòng người như vậy. Cảnh đẹp ấy khiến bác mải thưởng thức đến nỗi chưa ngủ được, hay thật sự trong suy nghĩ của Người còn lý do nào khác nữa.

Thật giản dị Bác nói rằng :

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Cảnh đẹp thiên nhiên ngoài kia khiến Bác say đắm mà yêu thích biết bao nhưng trách nhiệm nặng nề của một lãnh tụ cách mạng như Bác cũng khiến trái tim Người thao thức, trăn trở khôn nguôi.

Dù trong hoàn cảnh nào, thời điểm nào trong thâm tâm và suy nghĩ của Người cha già của dân tộc cũng luôn canh cánh nỗi niềm vì nước, vì dân. Từ trạng thái đang mê đắm cảnh sắc đất trời thiên nhiên sang trạng thái lo lắng tưởng chừng như phi lý nhưng lại rất sâu sắc và gắn bó đến không ngờ. Cảnh gợi tình, ở đây là thứ tình cảm to lớn và thiêng liêng tình yêu nước, tình dân vô cùng to lớn, nặng nề. Ánh trăng sáng vằng vặc, vẻ đẹp hiền hòa, lung linh của cảnh sắc đất trời như khơi dậy quyết tâm cứu nước, cứu dân, ý chí mãnh liệt của Người. Đất nước Việt Nam tươi đẹp, hiền hòa như thế không thể rơi vào tay quân xâm lược không thể để con người Việt sống mãi trong cảnh lầm than. Cảnh vật như hòa lẫn vào tâm trạng của Bác như khiến bức tranh thơ thật mênh mông mà vô cùng sâu sắc

Bài thơ Cảnh khuya là bài thơ tứ tuyệt vô cùng độc đáo trong chùm thơ về trăng của Bác. Chỉ một vài nét bút mà bức tranh thiên nhiên hiện lên chốn rừng sâu nước độc lại trở nên kiều diễm và thơ mộng làm sao! Bài thơ không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn chan hòa trong tình yêu nước, thương dân và nỗi lo dân tộc của vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam- Hồ Chí Minh.

Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya bài 2

Bài thơ Cảnh khuya được Bác Hồ sáng tác vào năm 1947, thời kì đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kì, gian khổ mà oanh liệt của dân tộc ta. Giữa hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề và những thử thách ác liệt tưởng chừng khó có thể vượt qua. Bác Hồ vẫn giữ được phong thái ung dung, tự tại. Người vẫn dành cho mình những giây phút thanh thản để thưởng thức vẻ đẹp cua thiên nhiên nơi chiến khu Việt Bắc. Thiên nhiên đã trở thành nguồn động viên to lớn đối với người nghệ sĩ – chiến sĩ là Bác.

Như một họa sĩ tài ba, chỉ vài nét bút đơn sơ, Bác đã vẽ ra trước mắt chúng ta vẻ đẹp lạ kì của một đêm trăng rừng:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Trong đêm khuya thanh vắng, dường như tất cả các âm thanh khác đều lặng chìm đi để bật lên tiếng suối róc rách, văng vẳng như một tiếng hát trong trẻo, du dương. Tiếng suối làm cho không gian vỗn tĩnh lặng lại càng thêm tĩnh lặng. Nhịp thơ ¾ ngắt ở từ trong sau đó là nốt lặng giống như thời gian suy ngẫm, liên tưởng để rồi đi đến hình ảnh so sánh thật đẹp:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa.

Ánh trăng bao phủ lên mặt đất, trùm lên tán cây cổ thụ. Ánh trăng chiếu vào cành lá, lấp lánh ánh sáng huyền ảo. Bóng trăng và bóng cây quấn quýt, lồng vào từng khóm hoa rồi in lên mặt đất đẫm sương:

Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa.

Khung cảnh thiên nhiên có xa, có gần. Xa là tiếng suối, gần là bóng trăng, bóng cây, bóng hoa hòa quyện, lung linh. Sắc màu của bức tranh chỉ có trắng và đen. Màu trắng bạc của ánh trăng, màu đen sẫm của tàn cây, bóng cây, bóng lá. Nhưng duwois gam màu tưởng chừng lạnh lẽo ấy lại ẩn chứa một sức sống âm thầm, rạo rực của thiên nhiên. Hòa với âm thanh của tiếng suối có ánh trăng rời rợi, có bóng cổ thụ, bóng hoa… Tất cả giao hòa nhịp nhàng, tạo nên tinh điệu êm đềm, dẫn dắt hồn người vào cõi mộng.

Nếu ở hai câu đầu là cảnh đẹp đêm trăng nơi rừng sâu thì hai câu sau là tâm trạng của Bác trước thời cuộc:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Trước vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên, Bác đã sung sướng thốt lên lời ca ngợi: cảnh khuya như vẽ. Cái hồn của tạo vật đã tác động mạnh đến trái tim nghệ sĩ nhạy cảm của Bác và là nguyên nhân khiến cho người chưa ngủ. Ngủ làm sao được trước đêm lành trăng đẹp như đêm nay?! Thao thức là hệ quả tất yếu của nỗi trăn trở, xao xuyến không nguôi trong tâm hồn Bác trước cái đẹp.

Còn lí do nữa không thể không nói đến. Bác viết thật giản dị: Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Vậy là đã rõ. Ở câu thơ trên, Bác chưa ngủ vì tâm hồn nghệ sĩ xao xuyến trước cảnh đẹp. Vòn ở câu dưới, Bac chưa ngủ vì nghĩ đến trác nhiệm nặng nề của một lãnh tụ cách mạng đang Hai vai gánh vác việc sơn hà.

Trong bất cứ thời điểm nào, hoàn cảnh nào. Bác cũng luôn canh cánh bên lòng nỗi niềm dân, nước. Nỗi niềm ấy hội tụ mọi suy nghĩ, tình cảm và hành động của Người. Tuy Bác lặng lẽ ngắm cảnh thiên nhiên và phát hiện ra những nét đẹp tuyệt vời nhưng tâm hồn Bác vẫn hướng tới nước nhà. Đang từ trạng thái say mê chuyển sang lo lắng, tưởng chừng như phi loogic nhưng thục ra điều này lại gắn bó khăng khít với nhau. Cảnh gợi tình và tình không bó hẹp trong phạm vi cá nhân mà mở rộng tới tình dân, tình nước, bởi Bác đang ở cương vị một lãnh tụ Cách mạng với trách nhiệm vô cùng to lớn, nặng nề.

Bác không giấu nỗi lo mà nói đến nó rất tự nhiên. Ánh trăng vằng vặc và Tiếng suối trong như tiếng hát xa không làm quên đi nỗi đau nô lệ của nhân dân và trách nhiệm đem lại độc lập cho đất nước của Bác. Ngược lại, chính cảnh thiên nhiên đẹp đẽ đầy sức sống đã khơi dậy mạnh mẽ quyết tâm cứu nước cứu dân của Bác. Non sông đất nước đẹp như gấm như hoa này không thể nào rơi vào tay quân xâm lược. Câu thơ cuối cùng chất chứa cảm xúc thật miên mông, sâu sắc. Hồn người lắng sâu vào hồn cảnh vật và cái sâu lắng của cảnh vật tôn thêm nét sâu lắng của hồn người.

Cảnh khuya là một bài thơ hay, có sự kết hợp hài hòa giữa tính truyền thống và tính hiện đại, giữa lãng mạn và hiện thực. Bài thơ bộc lộ rõ tâm hồn nhạy cảm, tinh tế và ý thức trách nhiệm cao cả của Bác Hồ – vị lãnh tụ giản dị mà vĩ đại của đại dân tộc ta. Bài thơ là một dẫn chứng sinh động chứng minh cho phong cách tuyệt vời của người nghệ sĩ – chiens sĩ Hồ Chí Minh.

Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya bài 3

Hồ Chí Minh! người chiến sĩ của dân tộc, người thi sĩ mang tâm hồn vĩ đại với đầy xúc cảm. Tác giả đã vẽ nên một bức tranh về khuya thanh tĩnh mà tuyệt đẹp, những năm đầu ở chiến khu Việt Bắc:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa
Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà”

Không chỉ là tình yêu nồng nàn với thiên nhiên, bài thơ “cảnh khuya” còn thể hiện nỗi lòng trăn trở, tình yêu đất nước sâu đậm của Bác trong đêm trăng, trên một chiếc thuyền.

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trời khuya thanh vắng, khi mà tất cả đều chìm sâu vào giấc ngủ say sưa, sự thanh vắng, tĩnh mịch lại càng trở nên sắc nét giữa núi trời bao la. Có lẽ tiếng suối róc rách trong vắt vang lên, xé tan màn đêm u tịch như đánh thức mọi giác quan của con người. Bác Hồ đã cảm nhận một cách trọn vẹn hết toàn bộ thanh âm dịu êm của tiếng suối giữa đất trời mênh mông một cách thật tinh tế. Tác giả đã thổi hồn cho tiếng suối, với cách ví von tựa như tiếng hát trong trẻo được cất lên. Tác giả Trịnh Công Sơn cũng đã từng đem tiếng suối để so sánh với tiếng vĩ cầm. Có lẽ đây là nỗi lòng chung của một người mang đầy nỗi lòng nặng trĩu, tiếng suối như làm vơi bớt đi. Bằng tình yêu thiên nhiên, tâm hồn vĩ đại Bác đã mở đầu câu thơ bằng một bức tranh tuyệt đẹp đầy lãng mạn.

Trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa

Ngước nhìn vảo khoảng trời đêm, Bác lại khéo léo vẽ nên hình ảnh ánh trăng hài hòa, mơn man đan xen vào trong từng tán lá, hình bóng in hằn lặng lẽ như đang hòa quyện lấy nhau. Ánh trăng trở nên tuyệt đẹp trong ánh nhìn của vị chủ tịch, khiến mỗi chúng ta không ngừng nhớ về những đêm trăng sáng vằng vặc treo giữa bầu trời cao, không ngừng tưởng tượng đến ánh sáng hiền hòa, dịu êm. Có phải, trăng đã là tri kỉ của nhà thơ, thấu hiểu được nỗi lòng, những bộn bề chất chứa của người. Cũng giống như “Ánh trăng” của tác giả Nguyễn Duy, có lẽ chỉ có trăng mới là người bạn đầy chân thành, đáng mến.

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Tiếp đến là hình ảnh thao thức giữa trời đêm của Bác, tác giả tự vẽ mình trong bức tranh đẹp lung linh. Có ánh trăng, có tiếng suối. Phải trăng vẻ đẹp thiên nhiên mang một sự cuốn hút kì diệu, để người còn thức. Hay có lẽ người đang mong một sự san sẻ, sự cảm thông hết sức nhẹ nhàng trong tâm hồn.

Chưa ngủ vì nỗi lo nước nhà

Bức tranh mang cảnh sắc đẹp lãng mạn, diệu kì nhưng thổi hồn vào đấy lại chất chứa nỗi lòng trăn trở. Đến đây, là biết bao cảnh nước mất, nhà tan, nhân dân sống trong lầm than, lạc lối, bùn lầy như như nặng trĩu trên đôi vai của Bác. Một người luôn một lòng vì nước, vì dân với tình yêu bao la, sâu sắc.Bác càng yêu thiên nhiên bao nhiêu thì lại càng lo lắng cho nước nhà, cho sự nghiệp độc lập, tự do dân tộc nhiều bấy nhiêu.

Đó là sự hài hòa giữu tình yêu thiên nhiên và tình yêu quê hương đất nước của Bác hồ.

Qua bài thơ, ta cảm nhận được trong Bác là cả một tâm hồn cao đẹp của một người nghệ sĩ, tâm hồn vĩ đại sâu sắc của một người chiến sĩ, luôn ấp ủ trong lòng một hoài bão giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà.

Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya bài 4

Cảnh khuya bài thơ nổi tiếng của Bác Hồ sáng tác thời gian kháng chiến chống Pháp, dù ngắn vỏn vẹn có bốn câu nhưng rất hay và ý nghĩa. Em hãy phát biểu cảm nghĩ về bài thơ này ngắn gọn, tập trung vào cảm nghĩ về tâm trạng Bác Hồ trong bài thơ.

Cảnh khuya tác phẩm của chủ tịch Hồ Chí Minh được viết vào thời điểm mà cuộc chiến chống Pháp đang rất cam go, ác liệt. Giữa thời điểm đó bác vẫn thể hiện được sự lạc quan, ung dung đến lạ kì. Người còn dành thời gian để thưởng thức thiên nhiên và hòa mình vào khung cảnh tuyệt đẹp nơi này.

Bài thơ mở đầu bằng những câu hình ảnh gợi hình gợi thanh mô tả khung cảnh núi rừng rất hay:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Bác như một người họa sỹ vẽ nên vẻ đẹp của núi rừng thiên nhiên Việt Bắc, trong đêm khuya tất cả các âm thanh khác đều lắng chìm đi để nổi bật lên tiếng suối róc rách, tiếng hát trong trẻo. Tiếng suối làm cho không gian càng thêm tĩnh lặng hơn.

Hình ảnh ánh trăng có sức gợi hình cao, “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa” trăng sáng chiều vào cây cổ thụ, chiếu qua những tán lá, cành cây, ánh trăng và lá cây như hòa quyện vào nhau in hình xuống mặt đất thật đẹp.

Khung cảnh thiên nhiên được Bác miêu tả có xa và gần, xa là tiếng suối róc rách đang chảy, gần là bóng trăng, bóng cây, bóng hoa hòa quyện, lung linh. Màu trắng bạc của ánh trăng, màu đen sẫm của tàn cây, bóng cây, bóng lá. Dưới gam màu tưởng chừng lạnh lẽo ẩn chứa một sức sống từ thiên nhiên. Âm thanh tiếng suối và hình ảnh ánh trăng như khúc ca êm đềm, du dương trong cảnh thiên nhiên Việt Bắc.

Trong hai câu đầu tác giả chỉ tập trung hoàn toàn vào tả khung cảnh núi rừng, hai câu sau thể hiện tâm trạng của con người đó là Bác Hồ, người đang rất tâm trạng:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Trước khung cảnh thiên nhiên đẹp như vậy nhưng bác vẫn không quên nỗi lo nước nhà, lo lắng thời cuộc khi cuộc chiến tranh đang rất ác liệt. Câu thơ như nói lên tâm trạng của Bác, Bác ngắm cảnh thiên nhiên và phát hiện ra những nét đẹp trong đêm khuya nhưng tâm trạng vẫn hướng tới việc nước. Từ trạng thái say mê chuyển sang lo lắng đến việc dân, việc nước, Bác nhận ra mình đang là một người quan trọng, lãnh đạo nhân dân đất nước giành thắng lợi.

Mặc dù câu thơ chỉ có bốn câu, hai câu đầu tả cảnh, hai câu sau nói lên tâm trạng Bác nhưng trọng tâm vẫn là Bác, câu thơ cuối nói lên nguyên nhân “người chưa ngủ” ở câu trên, “vì lo nỗi nước nhà” Bác không có thời gian nghỉ ngơi cho chính mình.

Bài thơ Cảnh khuya đã cho thấy sự cảm nhận thiên nhiên tinh tế, nhạy cảm và nỗi niềm của một vị lãnh tụ vĩ đại. Bác vẫn luôn là con người giản dị, yêu thiên nhiên và lo lắng cho vận mệnh của nước nhà.

Thơ đôi khi không cần nhiều từ ngữ, chỉ vài dòng ngắn thôi cũng đủ tạc sâu vào tâm trí người đọc những ấn tượng khó phai. Đọc bài thơ “Cảnh khuya” của Bác Hồ kính yêu, chỉ vẹn vẻn có bốn dòng thơ bảy chữ nhưng khiến cho dòng cảm xúc trong ta mãi không chịu ngừng suy tư.

Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya bài 5

Bài thơ này được Bác sáng tác tại chiến khu Việt Bắc vào thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ác liệt năm 1947 nhưng ngay từ câu mở đầu bài thơ, người đọc đã ấn tượng mạnh với khung cảnh thiên nhiên được vẽ ra trước mắt bằng một cảm quan hết sức thi sĩ. Điều đầu tiên mà người đọc nhận ra đó là âm thanh của tiếng suối được cảm nhận hết sức tinh tế:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Ngay từ nhan đề bài thơ ta cũng có thể đoán ra được không gian trong bài, đó vào thời gian đã về đêm và có lẽ không gian núi rừng Việt Bắc yên tĩnh đến mức Người cảm nhận tiếng suối chảy xiết nghe du dương, lúc trầm, lúc bổng như là một tiếng hát vẳng xa. Tiếng hát ấy không chỉ vang mà còn trong vắt trong không gian yên tĩnh của núi rừng, cảm giác như ở trong đó chứa đựng mọi thanh tao, thoát tục nhất của cả một vùng núi rừng này. Phép so sánh này khiến ta liên tưởng đến câu thơ của Nguyễn Trãi:
“Côn Sơn suối chảy rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Nếu Nguyễn Trãi thấy tiếng suối như tiếng đàn bên tai thì Bác cảm nhận nó là tiếng hát vang vọng, tiếng hát bay cao, bay xa, tiếng hát của núi rừng. Chỉ một từ “xa” thôi cũng đủ gợi sự rộng lớn hùng vĩ của núi rừng Việt Bắc nhưng cũng chính nó mở ra một núi rừng hoang vu, xa vắng tiếng người.
Từ âm thanh xa gần của tiếng suối, điểm nhìn chuyển xuống những tán cổ thụ với:

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

Điệp từ “lồng” xuất hiện khiến cho người đọc liên tưởng đến sự gắn kết tuyệt đẹp khi trăng trên cao đã “xà” xuống thế gian, lồng bóng mình vào bóng thiên nhiên, vào bóng cổ thụ. Phải chăng nhìn từ tán cổ thụ, trăng treo trên cao như hạ xuống, đậu lên tán, thậm chí đan cài vài tán, bóng trăng cũng vì thế mà lồng vào bóng lá, bóng hoa, tạo nên những bóng đen, bống trắng như muôn vàn hình hoa trên mặt đất. Khung cảnh thiên nhiên thật đẹp, thật thơ mộng và hình ảnh con người đến lúc này mới lộ diện:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Đêm đã khuya vậy mà Bác vẫn còn chưa ngủ, bóng Bác đổ dài theo ánh trăng in xuống lồng vào bóng hoa, bóng trăng, tưởng chừng chính cảnh khuya đang vẽ nên chân dung Bác trong đêm không ngủ. Nhưng Bác không ngủ không phải là để thưởng trăng cũng không phải để nghe “tiếng suối trong như tiếng hát” kia mà là vì Bác có những trăn trở về một sự nghiệp vĩ đại:

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Người chưa ngủ vì lo cho nước, lo cho dân, lo cho những chiến sĩ, lo cho cuộc kháng chiến gian nan của dân tộc. Hình ảnh ấy của Người thật đẹp, thật rạng rỡ, phần nào tưởng còn phát ánh hào quang mạnh hơn cả chính bóng trăng đang vẽ chân dung Người.

Sóng Hồng đã từng nói: “Thơ là thơ, là nhạc, là họa, là trạm khắc theo một cách riêng”. Người nghệ sĩ làm thơ đâu chỉ là sự xếp sắp vần và con chữ mà còn bằng cảm xúc của mình vẽ nên hình cho người ta thấy, khắc vào lòng người ta những ấn tượng khó phai. Và có lẽ đó là tất cả những gì mà ta có thể cảm thấy trong bài “Cảnh khuya”. Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy tâm hồn thi sĩ của Bác mà còn cảm nhận sâu sắc nỗi lòng vì dân vì nước của vị lãnh tụ vĩ đại đồng thời khắc vào lòng những ấn tượng về một tượng đài có sức sống vĩnh hằng.

Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya bài 6

Thơ hay là thơ giản dị, hàm súc mà ám ảnh, những câu thơ vừa có nhan sắc vừa có đức hạnh. Và thật lạ kì, đến với “Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh ta bắt gặp những câu thơ giản dị mà xúc động đến vậy. Bài thơ là bức tranh thiên nhiên thanh tĩnh mà thơ mộng, lung linh, để thấy được tâm hồn yêu thiên nhiên, chất thi sĩ những cũng ẩn giấu sau bức tranh ấy là nỗi niềm tâm sự của một tấm lòng yêu nước.

Mở đầu bài thơ là âm thanh tiếng suối trong trẻo, du dương như một sự hé mở không gian nơi rừng khuya thanh tịnh:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa
Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Tiếng suối như một giai điệu nhẹ nhàng du dương đang xâm chiếm không gian hoang vu của núi rừng, nơi mà Bác đang dừng chân. Rõ ràng tiếng suối là một cảm nhận âm thanh vô hình nay lại được hữu hình mang sắc độ trong trẻo, đã giúp cho tiếng suối thêm phần gợi cảm, như một áng trữ tình bàng bàng kêu róc rách, rì rập nơi rừng sâu. Tiếng hát xa, gợi sự sống của con người hưng rất thưa vắng và đượm buồn, vần “a” ở cuối câu như mở ra một không gian xa vắng, rộng lớn đến hoang vu trong tâm hồn con người. Nhưng bức tranh thiên nhiên đâu chỉ có âm thanh trong trẻo, du dương mà còn có sự hòa hợp giữa bóng trăng và bóng hoa.

Câu thơ thứ hai như một bức họa cổ điển, có sự đan cài thêu dệt giữa sắc trắng và sắc đen, giữa trăng và hoa. Bóng trăng lồng vào bóng hoa, bóng hoa lồng vào bóng lá tất cả như một bức tranh đẹp mà thanh, được soi chiếu bởi ánh sáng bạc trên cao như đang in hình xuống nền đất. Điệp từ “lồng” cho thấy sự quán quýt, đan cài giữa các sự vật, gây những trường liên tưởng thú vị cho người đọc. Trong thơ Bác, trăng đã trở thành người bạn tri kỉ, chứ không còn chỉ đơn thuần là tứ thú thanh cao “cầm, kì, thi, tửu” như các bậc tao nhân mặc khách thời xưa. Ánh trăng đẹp, rạng rỡ trong “rằm tháng giêng”, ánh trăng cùng đối thoại đàm tâm trong “Ngắm trăng” và đến “cảnh khuya” lại âm thầm, tư lự dõi theo bước hành quân của Bác. Không gian hiện lên với tiếng nhạc trong trẻo, du dương kết hợp với vẻ đẹp dịu dàng, nên thơ trăng hoa trữ tình đã xua tan đi vẻ hoang sơ, heo hút nơi rừng sâu, qua đó cũng thấy được tâm hồn lãng mạn, tình yêu thiên nhiên tha thiết của Bác dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Để từ đó làm tiền để mở ra hai câu thơ thấm đẫm chân tâm thực ý ở phía sau:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Thiên nhiên đẹp, như một bức tranh tài hoa và tinh tê mà tạo hóa tạo nên, nhưng trước cảnh thiên nhiên, với một tấm lòng trĩu nặng lòng thương đời, thương dân, yêu nước Bác vẫn không ngủ được, vẫn thao thức, bồn chồn. Bác chưa ngủ. chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà. Như vậy, nỗi lo lắng của Bác còn làm hiện lên một vẻ đẹp mới trong tâm hồn người chiến sĩ cách mạng đó là, dù đang bận việc nước, lo việc dân, kháng chiến còn trường kì gian khổ đấy nhưng Bác vẫn giành cho thiên nhiên một tình yêu, một sự tri âm đồng điệu. Nhưng thiên nhiên tuyệt nhiên không làm sao nhãng tấm lòng của một người lãnh tụ nặng nợ với nước, với đời. đó là chất chiến sĩ trong con người của Bác. Như vậy chỉ qua 4 câu thơ ngắn gọn, đã tạc lên hình tượng Bác giao hòa, hòa thắm trong vẻ đẹp của người chiến sĩ- thi sĩ, giữa cái tài-cái tâm lớn.

Thể thơ thất ngôn bát cú, biện pháp điệp từ và cách sử dụng linh hoạt từ ngữ giản dị mà xúc động đã giúp “Cảnh khuya” cứ mãi làm bâng khuâng, vương vấn tâm hồn của độc giả, với tấm lòng, với tình yêu tha thiết mà cao cả của bác với đất nước, nhân dân và với cả thiên nhiên son thắm, nghĩa tình.

Trên đây là 6 bài văn mẫu nếu nên phát biểu cảm của em về bài thơ cảnh khuya, tuy không phải là suất sắc lắm nhưng mình thấy cũng khá hợp lý, các bạn có thể tham khảo để bổ sung kiến thức về thơ văn nhé.