Cảm nghĩ của em về bài thơ cảnh khuya lớp 7 ngắn gọn hay nhất

0
102

Nhắc đến dòng thơ trữ tình cách mạng ta không thể không nhắc tới những bài thơ tràn ngập vẻ đẹp nên thơ của cảnh vật chan hòa trong niềm yêu nước nồng nàn của lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh. Nhắc đến những bài thơ của bác thì không thể bỏ qua hình ảnh ánh trăng- một hình ảnh vô cùng quen thuộc và gần gũi. Nằm trong chùm thơ về trăng ấy thì bài thơ Cảnh Khuya như một viên ngọc sáng ẩn chứa cảm hứng thiên nhiên chan hòa trong lòng yêu nước sâu sắc và mãnh liệt của Người.

 

Một số bài viết hay liên quan:

  1. Cảm nghĩ về bài Sang thu 
  2. Cảm nghĩ về bài Rằm tháng giêng 
  3. Cảm nghĩ về bài Thương vợ 

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

 

Bài Thơ Cảnh khuya được Bác sáng tác vào năm 1947, thời kỳ đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trường kỳ và đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng oanh liệt của dân tộc Việt Nam. Bài thơ lấy cảm hứng yêu nước mãnh liệt dạt dào ánh sáng và âm thanh cũng như lòng tự hào của các cuộc chiến lớn trên chiến trường Việt Bắc. Đó chính là ánh sáng tự do của dân tộc, của lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam kiên cường bất khuất.

 

Giữa hoàn cảnh thiếu thốn trăm bề nơi núi rừng Tây Bắc, tưởng chừng như con người cũng chẳng có thể vượt qua vậy mà Bác vẫn giữ cho mình những giây phút ung dung, thư thái để tận hưởng được hết vẻ đẹp của vầng trăng tự do nơi bầu trời cao thăm thẳm ấy. Phải chăng thiên nhiên như đã trở thành nguồn động viên, một người bạn tâm tình của người nghệ sĩ là Bác.

Như một người nghệ sĩ tài hoa chỉ vài nét bút đơn sơ Bác như đã vẽ ra trước mắt chúng ta khung cảnh một đêm trăng đẹp lạ kỳ:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa.

 

Trong đêm khuya tĩnh mịch ấy tưởng chừng như vạn vật đã chìm sâu vào giấc ngủ yên tĩnh cùng với màn đêm đen ôm trọn cả khu rừng lại vang lên đâu đó tiếng róc rách của suối rừng tựa như bản nhạc, tựa như tiếng hát của cô gái xinh đẹp nào đó, thật trong trẻo du dương. Nhưng âm thanh đó không phá tan đi sự yên tĩnh của màn đêm mà lại khiến cho không gian ấy thêm phần yên tĩnh, rộng lớn hơn, lòng người nhẹ nhàng, thanh thản hơn. Nhịp thơ 3/4 khiến cho câu thơ như có nốt lặng để người đọc có thể tưởng tượng, suy ngẫm.  Cách so sánh tiếng suối của Bác vừa gần gũi lại vừa độc đáo làm sao, trong đêm khuya ấy có tiếng hát của suối vang lên thật dễ chịu và mênh mang.

 

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

 

Câu thơ thứ hai đưa ta đến với những hình ảnh đẹp lạ thường. Khung cảnh thiên nhiê hiện lên thật đẹp: vừa xa lại vừa gần. Đâu đây là tiếng róc rách của con suối mát, xa xa kia là bóng cây, bóng trăng. Trong bức tranh ấy chỉ có hai gam màu đen trắng nhưng lại thấp thoáng sự lộng lẫy, rực rỡ của những bông hoa, sự khéo léo, đặc biệt ấy chỉ có trong thơ của Bác mà thôi.

 

Chữ lồng được nhắc lại hai lần đã nhân hóa vầng trăng, cổ thụ và hoa. Trăng như người mẹ ôm trọn, chan hòa vào những đứa con nhỏ bé, xinh đẹp của mình. Trăng trở nên thi vị, trữ tình hơn, trăng như khiến cho câu thơ trở nên cân xứng hài hoa trên bức tranh khuya của núi rừng Việt Bắc. Đâu có phải ai cũng có thể cảm nhận và vẽ nên bức tranh thiên nhiên đẹp hoang sơ nhưng cũng không kém phần lung linh, huyền ảo chỉ qua hai câu thơ ngắn gọn như Người- một người coi trăng là bạn, là tri kỷ.

 

Nếu hai câu đầu là cảnh đẹp nơi rừng sâu thì hai câu sau như khắc họa rõ nét tâm trạng của Người:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

 

Trước vẻ đẹp thiên nhiên kỳ diệu ấy đã khiến Bác phải thốt lên mà ca ngợi vẻ đẹp ấy như vẽ. Có phải thật sự cảnh đêm khuya nơi núi rừng Việt Bắc lại đẹp như vậy hay không hay chính bởi tâm hồn yêu thiên nhiên sâu đậm của Bác mà trong mắt Bác bức tranh ấy lại đẹp đến say đắm lòng người như vậy. Cảnh đẹp ấy khiến bác mải thưởng thức đến nỗi chưa ngủ được, hay thật sự trong suy nghĩ của Người còn lý do nào khác nữa.

 

Thật giản dị Bác nói rằng:

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

 

Cảnh đẹp thiên nhiên ngoài kia khiến Bác say đắm mà yêu thích biết bao nhưng trách nhiệm nặng nề của một lãnh tụ cách mạng như Bác cũng khiến trái tim Người thao thức, trăn trở khôn nguôi.

 

Dù trong hoàn cảnh nào, thời điểm nào trong thâm tâm và suy nghĩ của Người cha già của dân tộc cũng luôn canh cánh nỗi niềm vì nước, vì dân. Từ trạng thái đang mê đắm cảnh sắc đất trời thiên nhiên sang trạng thái lo lắng tưởng chừng như phi lý nhưng lại rất sâu sắc và gắn bó đến không ngờ. Cảnh gợi tình, ở đây là thứ tình cảm to lớn và thiêng liêng tình yêu nước, tình dân vô cùng to lớn, nặng nề. Ánh trăng sáng vằng vặc, vẻ đẹp hiền hòa, lung linh của cảnh sắc đất trời như khơi dậy quyết tâm cứu nước, cứu dân, ý chí mãnh liệt của Người. Đất nước Việt Nam tươi đẹp, hiền hòa như thế không thể rơi vào tay quân xâm lược không thể để con người Việt sống mãi trong cảnh lầm than. Cảnh vật như hòa lẫn vào tâm trạng của Bác như khiến bức tranh thơ thật mênh mông mà vô cùng sâu sắc

 

Bài thơ Cảnh khuya là bài thơ tứ tuyệt vô cùng độc đáo trong chùm thơ về trăng của Bác. Chỉ một vài nét bút mà bức tranh thiên nhiên hiện lên chốn rừng sâu nước độc lại trở nên kiều diễm và thơ mộng làm sao! Bài thơ không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn chan hòa trong tình yêu nước, thương dân và nỗi lo dân tộc của vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam- Hồ Chí Minh.