Cảm nghĩ của em về bài thơ một chút kon tum ngắn gọn hay nhất

0
59

“Mang theo về một chút Kon Tum”

Đây là lời thơ hay lời hát, hay phải chăng là tiếng lòng được cất lên từ một khách phương xa đã được một lần đặt chân đến mảnh đất Kon Tum hiền hòa, trữ tình, lịch thiệp. Những cảm xúc lắng đọng và dâng trào lên trong trái tim của nhà thơ Tạ Văn Sỹ để rồi “Một chút Kon Tum” từ đó ra đời với bao vẻ đẹp và tình cảm trân trọng, nâng niu.

Bài thơ được nhà thơ Tạ Văn Sỹ sáng tác và được nhạc sỹ Võ Ngọc Minh phổ nhạc và được phổ biến rộng rãi vào năm 1992 ngay sau khi Kon Tum được chia tách khỏi tỉnh chung Gia Lai- Kon Tum.

“Bởi lần đầu anh đến thăm em

Em đưa anh thăm phố yên lành

Kon Tum nhỏ bởi lòng thung lũng nhỏ

Chầm chậm thôi, vội bước chi nhanh”

Mở đầu đoạn thơ là cả một khung cảnh yên bình và êm ả của Kon Tum được hiện lên qua lý do rất tự nhiên nhẹ nhàng:

“Bởi lần đầu anh đến thăm em

Em đưa anh thăm phố yên lành”

Nhân vật em trong bài thơ đã dẫn dắt tác giả- một vị khách phương xa đến thăm và giới thiệu về quê hương với tấm lòng hiền hậu nhất. Phố xá nơi đây yên lành mà chẳng hề tấp nập, chẳng xô bồ, chẳng  bon chen như chốn thị thành đông đúc. Và đặc biệt thay” Kon Tum nhỏ bởi lòng thung lung nhỏ” Sự nhỏ bé đó mang theo sự trân trọng nâng niu của tác giả đối với chốn này, một vùng đất yên bình, nhỏ bé cũng đủ khiến bao bước chân hối hả phải ngập ngừng chậm bước, biết bao trái tim vội vã phải lỡ nhịp, bất giác nở nụ cười thanh thản. Thật nhẹ nhàng thôi, thật chậm chậm thôi để cảm nhận hết được không gian và nét đẹp nơi đây.

Khổ thơ thứ hai là sự miêu tả và quan sát chi tiết của tác giả qua lời nhân vật em:

Anh thấy không, phố bốn bề xanh

Rừng vây quanh, núi cũng vây quanh

Đất vấn xuôi mà sông chảy ngược

Trời rộng thênh, mây trắng yên lành.

Kom Tum hiện lên với một màu xanh tươi mát, với bạt ngàn núi rừng hùng  vĩ, hoang sơ, đất, sông nước hòa quyện cùng sắc trời bát ngát. Một vẻ đẹp hiếm thấy dù ở bất cứ nơi đâu cũng chẳng bằng núi rừng Việt. Trong khung cảnh bầu trời trong cao xanh vời vợi, mây trắng hờ hững trôi bồng bềnh và bốn bề bao phủ những màu xanh của cây lá, núi rừng đại ngàn thì tâm hồn ai mà không dịu mát lại, mà không thổn thức bồi hồi.

Sống ở nơi trữ tình như thế thì nhịp sống con người cũng thong thả và tâm hồn cũng bình dị, cở mở hơn:

“Ôi những con đường, nối phố với rừng

Mang thiên nhận gần quá đỗi gần

Như ánh núi rừng cao ngất ngàn năm

Người ở đây hồn người rất rộng”

Đến khổ thơ thứ ba dường như nhân vật trữ tình đã như trở thành tác giả để vừa kể , vừa tả, vừa giải bày và sẻ chia với khách phương xa về quê hương của mình. Những con đường dài bát ngát nối rừng với phố xá, khiến thiên nhiên như không còn xa xôi nữa mà như ở ngay trước mắt, mọi thứ trở nên gần gũi và thân thuộc biết bao! Lúc này đây thiên nhiên rừng núi như đang hòa chung với cuộc sống con người nơi phố xá, như đã chẳng còn khoảng cách rừng núi với thành phố, thị thành, tất cả cùng nhau sống một cuộc sống bình yên, giống nhau chẳng phân biệt.

Một số bài viết liên quan:

  1. Cảm nghĩ của em về bài thơ một khúc ca xuân
  2. Cảm nghĩ của em về bài thơ Ánh trăng
  3. Cảm nghĩ của em về bài thơ Quê hương

Tình người nơi đây cũng rộng lớn, hào sảng và mênh mông như “ánh núi rừng cao ngất ngàn năm”. Sống ở nơi như thế thì tâm hồn con người cũng trở nên thuần khiết, biết yêu thương, nhân hậu hơn. Đúng là một vùng đất đặc biệt và đáng sống biết nhường nào!

Khổ thơ cuối như lời tự sự, đối đáp ngắn của nhân vật dẫn đường và vị khách:

“Đi cùng em với vài con dốc

Có gì đâu mà anh mỏi chân

Mai tạm biệt, anh về phố lớn

Mang theo về một chút Kon Tum”

Chỉ là “vài con dốc” cũng đã đủ khiến những đôi chân của những con người quen cuộc sống nơi phố xá phải mỏi nhừ nhưng ở đây tác giả lại nói :

Đã gì đâu mà em mỏi chân

Có thể thấy được sự háo hức và yêu thích của tác giả đối với việc khám phá khung cảnh nơi đây như thế nào, mọi sự mệt nhọc cũng từ đó à tan biến vào núi rừng tươi đẹp ấy chỉ để lại tình yêu với mảnh đất và con người nơi đây. Chỉ một thời gian ngắn mà tác giả có thể thấy được hết vẻ đẹp thiên nhiên cũng như tấm lòng của con người nơi đây thì chắc hẳn phải tinh tế và tỉ mỉ biết bao để rồi mang theo chút tiếc nuối:

Mai tạm biệt – em về phố lớn

Mang theo về một chút Kon Tum

Tất cả như hồi ức, kỷ niệm đẹp để đến lúc trở về thành phố nhộn nhịp tác giả vẫn còn có thể tận hưởng được “một chút Kon Tum”

Bài thơ mang theo âm hưởng nhẹ nhàng, đằm thắm cùng ngôn ngữ bình dị mà gợi tả đã tạo nên” Một chút Kon Tum say đắm lòng người” của nhà thơ Tạ Văn Sỹ và cũng để lại một dư âm khó quên trong lòng người đọc.