Cảm nghĩ của em về bài thơ Quê Hương ngắn gọn hay nhất

0
166

Nhắc tới nhà thơ Tế Hanh là nhắc tới một hồn thơ trong trẻo, lãng mạn và đầy chất thi ca. Nằm trong chuỗi các bài với hình tượng thơ bình dị mà rất có tình ,nét nhân văn trong thơ sáng tạo và lôi cuốn thì chúng ta phải kể đến Quê Hương- một tác phẩm được ra đời bằng chính những dòng xúc cảm và chân thực của nhà thơ.

 

Bài thơ Quê hương được in trong tập Nghẹn ngào năm 1930. Có lẽ quê hương đã trở thành một hệ thống hình ảnh ám ảnh suốt đời và có một vị trí nhất định trong trái tim nhà thơ. Và có thể nói quê hương là điểm khởi đầu cho sự nghiệp sáng tác của ông và là nguồn đề tài không bao giờ vơi cạn của nhà thơ xứ Quảng.

Một số bài viết liên quan:

  1. Cảm nhận về Sang Thu
  2. Cảm nhận về Tự Tình II
  3. Cảm nhận về Viếng lăng bác

Ngay từ đầu bài thơ viết về quê hương ta đã cảm nhận được những lời kể chân tình mộc mạc của một càng trai miền biển:

Làng tôi vốn làm nghề chài lưới

Nước bao vây cách biển nửa ngày sông

 

Câu thơ mở đầu nghe thật giản dị tác giả đang giới thiệu về quê hương của mình với làng nghề chài lưới quen thuộc, cuộc sống của người dân biển chính là nước, là tôm, là cá, là một khoảng mênh mông rộng lớn đi mãi chẳng thấy bờ.

 

“Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng

Dân trai tráng bởi thuyền đi đánh cá

CHiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã

Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang

Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng

Rướn thân trắng bao la thâu góp gió”

 

Dòng thơ thật nhẹ nhàng tuôn chảy, hình ảnh cũng thật nhẹ nhàng mà theo nhau hiện ra khiến cho câu thơ đi theo liền một mạch cảm xúc. Cảnh vật nơi làng biển hiện lên thật sáng: trời trong xanh, làn gió biển nhẹ nhàng mang theo chút mặn mòi của biển cả, cùng ” sớm mai hồng” để từ đó báo hiệu một ngày mới đang bắt đầu với tràn đầy sự ủng hộ của thiên nhiên và sức sống.

Những trai tráng với thân hình vạm vỡ, sức trẻ bắt đầu ra khơi đánh cá cùng với những chiếc thuyền như “con tuấn mã” đang khuya những mái chèo chắc khỏe đầy hứng khởi để” vượt trường giang” Sức sống và khả năng của người dân miền biển thật phi thường và tráng lệ. Hình ảnh so sánh rất độc đáo và đẹp  một cách tự nhiên, chân thực. Điểm sáng đặc biệt chính là:

“Cánh buồm giương to như mảnh hồn làng

Rướn thân trắng bao la thâu góp gió

 

Biết bao thi sĩ và các nhà văn nhà thơ đã si tình và sắm đắm với những cánh buồn trắng và thơ mộng và cũng đã có rất nhiều ngòi bút mượn hình ảnh cánh buồm để nhớ về quê hương. Nhà thơ Tế Hanh cũng vậy cánh buồm mong manh ấy lại hóa ra sừng sững, uy nghiêm đầy sinh khí giống như mảnh hồn làng “thâu gió gió” và theo gió vượt đại dương, vượt qua bao khó khăn nguy hiểm để mang về những khoang cá nặng những niềm vui về cuộc sống ấm no cho người dân làng chài.

 

Tình cảm gắn bó với quê hương khiến nhà thơ liên tưởng đến những phút giây hạnh phúc, vui vẻ khi đón đoàn thuyền đánh cá trở về:

 

Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ,

Khắp dân làng tấp nập đón ghe về

Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe,

Những con cá tươi ngon thân bạc trắng”

 

Cuộc sống của dân chài luôn là những khó khăn và nguy hiểm không được báo trước, chính vì vậy họ luôn gắn kết và trở thành một cộng đồng chặt chẽ. Họ cùng nhau chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau ra khơi với cùng một hy vọng về những điều tốt đẹp sẽ đến. Mỗi cuộc ra khơi là mang theo bao nỗi lo về cuộc sống, là sinh mệnh chính vì vậy đối với họ những lần trở về sau mỗi chuyến ra khơi là hạnh phúc nhất. Là giây phút những người ở nhà biết được người thân đã bình an trở về, biết được họ sẽ có một cuộc sống sung túc cùng với những khoang cá đầy. Và chính điều đó nhà thơ đã thốt lên:

 

Nhờ ơn trời biển lặng cá đầy ghe

Những con cá tươi ngon thật bạc trắng

 

Những câu thơ tiếp theo mang theo một cảm xúc khác với  nhịp thơ chậm rãi hơn:

Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,

Cả thân hình nồng thở vị xa xăm

Chiếc thuyền im bến mỏi trở về nằm

Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ”

 

Đây có thể coi là đoạn thơ đẹp và gợi cảm nhất khi miêu tả về người dân làng biển. Chân dung người đánh cá hiện lên như một bức tượng điêu khắc đầy chân thực. Hình ảnh thơ cũng từ đó mà có chiều sâu hơn. Những người dân làng chài với làn da “ngăm rám nắng” cùng với cái ” thân hình nồng thở vị xa xăm” nhà thơ đã thi vị hóa một hình ảnh con người bình thường bỗng trở nên đẹp và ấm nồng sự sống, nước biển ngấm vào da thịt của họ bao ngày đã tạo nên nét rất riêng, rất khác lạ trên cơ thể của họ.

 

Cuộc sống của dân chài luôn là những khó khăn và nguy hiểm không được báo trước, chính vì vậy họ luôn gắn kết và trở thành một cộng đồng chặt chẽ. Họ cùng nhau chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau ra khơi với cùng một hy vọng về những điều tốt đẹp sẽ đến. Và con thuyền cũng được hình dung như một cơ thể sống cũng biết “mệt” nằm im trên bến đỗ, lặng lẽ lắng nghe vị mặn mòi của biển ngấm vào trong từng lớp vỏ, từng thớ thịt.

 

Câu thơ đã nhân hóa con thuyền, nhà thơ đã phối hợp tài  tình hai hiện tượng: nước biển mặn thấm sâu vào vỏ gỗ của con thuyền ngâm nước lâu ngày, tiếng tí tách rạn nứt của lòng thuyền ngấm mặn khi phơi mình trên cát… Cả người và thuyền là hai hình ảnh đẹp đến say lòng.

 

Khổ thơ cuối tạo kết thúc cũng rất gợi cảm:

Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ

Màu nước xanh, cá hạc, chiếc buồm vôi

Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,

Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá.

 

Đoạn kết như muốn tổng hợp lại tất cả những nỗi nhớ về quê hương.Có lẽ cái nhớ mùi nồng mặn đó là mùi vị quen thuộc của nước biển, mùi nồng mặn của những giọt mồ hơi rơi,…những hương vị quen thuộc của con người làng biển. Đẹp biết bao những sự bình yên ấy!

Bài thơ QUê hương là sự hồn nhiên, nhớ nhung tha thiết trong trái tim chân thành và mộc mạc của nhà thơ Tế Hanh khi nhắc đến quê hương. Bất chấp mọi sự thay đổi về thời gian, không gian thì tình yêu ấy vẫn mãi trong lòng và là nguồn cảm hứng bất tận dâng trào.