Cảm nghĩ của em về bài thơ tây tiến hay nhất ngắn gọn

0
109

Có những năm tháng không bao giờ quên và phai nhạt trong tâm trí của nhiều thế hệ đã qua, hôm nay và mai sau: đó là những tháng chiến đấu chống Pháp gian khổ. Đến với bài thơ Tây Tiến của tác giả Quang Dũng ta sẽ được sống lại với những năm tháng gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt và tự hào cũng những người lính cụ Hồ.

 

Bài thơ sáng tác năm 1948 khi nhà thơ được chuyển đơn vị công tác vào Phù Lưu Chanh được sống và chiến đấu cũng đoàn quân Tây Tiến. Toàn bài thơ là nỗi nhớ về một thời gian khổ cùng những kỷ niệm khó quên về người lính Tây Tiến. Những kỷ niệm rất xa mà tưởng như rất gần:

Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

 

Câu thơ như tiếng gọi tha thiết về  một thời đã xa, như tiếng gọi vang vọng đến đoàn quân Tây Tiến. Đó là là tiếng lòng vang lên đầy tha thiết, cùng dấu chấm than đặt ở cuối câu khiến âm hưởng câu thơ trở nên vang dội mà đầy mạnh mẽ, như xoáy vào tâm hồn những cảm xúc rưng rưng theo từng nỗi nhớ về Tây Tiến:

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát Hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Một số bài viết liên quan:

  1. Cảm nghĩ của em về bài thơ tôi yêu em
  2. Cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng gà trưa
  3. Cảm nghĩ của em về bài thơ Lượm

Từng nỗi nhớ hiện về như những thước phim quay chậm gợi về từng kỷ niệm, từng chút, từng chút một. Đầu tiên là nỗi nhớ về rừng núi, về những lần hành quân đầy gian khổ, mệt mỏi. Nỗi nhớ hiện lên một cách “chơi vơi” như chính tâm trạng nhà thơ đang hồi tưởng lại một quá khứ đã qua và sẽ không bao giờ trở lại. Núi rừng ấy từng là nơi tác giả cùng sống cùng chiến đấu cùng các đồng đội, núi rừng ấy cũng là nơi chứa đựng bao vui buồn của một thời trẻ trai, của những người lính, của tình đồng chí, đồng đội keo sơn.

 

Rồi thì những cuộc hành quân đầy gian khổ; dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm, khi trèo núi khi xuống vực sâu khi thì mũi súng tưởng chừng như chạm đến tận mây xanh. Những nỗi gian khổ đã qua, nhưng kỷ niệm thì còn mãi trong trái tim của một người lính.

 

Cuộc sống gian khổ nhưng ta bắt gặp đâu đây một ý chí, một tinh thần yêu nước sắt son và sự quyết tâm của những người lính, tất cả như hòa làm một để tạo nên một phẩm chất đáng tự hào. Đặc biệt ở đây đa số những người lính của đoàn quân Tây Tiến đều là những chàng trai trẻ Hà Nội đi theo tiếng gọi của kháng chiến chính vì vậy cuộc sống nơi núi rừng quả thực rất đáng sợ.

 

Khó khăn gian khổ là vậy nhưng lại trở nên nhẹ nhàng bởi câu thơ:

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Cứ như thế những câu vần bằng xen vào giữa những câu vần trắc, âm hưởng đoạn thơ trở nên trùng điệp hơn, nhẹ nhàng, bay bổng và lãng mạn ẩn chứa trong nét hào hùng của bài thơ.

 

Khó khăn muôn trùng như vậy thì cuộc sống người lính sẽ diễn ra như thế nào:

Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên mũ súng bỏ quên đời

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người.

 

Cuộc sống đầy khó khăn và nguy hiểm rình rập lại được hiện lên một cách chân thực, sống động. Hình ảnh người lính ngã xuống không gợi quá nhiều sự bị thương: chỉ là một chút tiếc thương nhưng lại đầy hiên ngang và thách thức với đời khi ” gục lên mũ súng bỏ quên đời” Khó khăn là như vậy nhưng sự ra đi cũng không cho phép người lính được yếu đuối, họ mạnh mẽ hiên ngang và đầy sự quả cảm. Anh nằm xuống nhưng đồng đội và những người lính kia vẫn sẽ bước tiếp vẫn sẽ cùng linh hồn anh chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì một mục tiêu vĩ đại đó là giải phóng dân tộc. Và rồi những khó khăn lại đến:

Chiều chiều oai linh thách gầm thét

Đêm đêm mường hịch cọp trêu người

 

Rừng núi về chiều trở nên hoang sơ và đầy vẻ hoang dã khi ở nơi xa xôi, hẻo lánh tiếng rầm rú của các loài thú dữ, lúc này đây những giấc ngủ cũng chẳng còn được sâu giấc khi chẳng phải chống chọi với khói lửa của kẻ thù mà phải chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt của thú dữ ăn thịt người. Nhưng nét lạc quan cũng sẽ chẳng mất đi trên những khuôn mặt người lính trong những cuộc hành trình:

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

 

Nhịp điệu câu thơ như có gì rộn rã, có gì vui tươi và đầy ắp tình thương cùng sự yên bình… và rồi những cuộc liên hoan lại ùa về:

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng ê ấp

Nhạc về Viên Châu xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấo

Có nhớ hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

 

Cái dữ dội, khó khăn dần biến mất thay vào đó là những kỷ niệm vui đùa đầy nghịch ngợm của những chàng lính trẻ Tây Tiến,. Ta bắt gặp cái sự tinh nghịch, yêu đời của những chàng thanh niên trẻ tuổi, bỏ qua lớp áo lính họ trở về đúng với tính cách, đúng con người và lứa tuổi thật của mình để vui chơi để yêu đời. Họ sống với bản lĩnh lãng mạn với tâm hồn đầy chất thơ và giàu cảm xúc. Một dáng người trên độc mộc và buổi chiều sương, một khóm hoa đong đưa theo dòng nước lũ… tất cả tất cả thật nhẹ nhàng.

 

Nhớ về Tây Tiến về những người lính Tây Tiến vẫn là hình ảnh im đậm trong trí nhớ của tác giả:

Tây Tiến đoàn quân không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

 

Khi khó khăn đến với những cơn sốt rét trọc cả đầu chỉ còn vài cọng tóc, da thịt xanh xao như màu lá… nhưng nét “oai hùm” đầy phí phách anh hùng quả cảm thì vẫn còn đó, vẫn hiên ngang nơi tâm hồn của những người lính trẻ.

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

 

Đây là câu thơ tập trung miêu tả đôi mắt của người lính. Mắt người lính” trừng ” nhưng không ánh lên sự dữ tợn mà đấy chỉ là quyết tâm của họ, quyết tâm chiến đấu cho đất nước cho tổ quốc. Để rồi bất giác họ nhớ về quê hương của mình, nơi có gia đình và những người họ yêu thương, nhớ về Hà Nội với nét “kiều thơm” khiến câu thơ và nỗi nhớ trở nên nhẹ nhàng kèm chút da diết. Để từ đó họ có thêm ý chí, thêm vững vàng sống và chiến đấu.

 

Những câu thơ tiếp theo trầm xuống, cô đơn:

Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

 

Vẫn biết chiến tranh là sẽ có mất mát nhưng sao nghe vẫn xót xa khi những nấm mồ của các anh rải rác biên cương, nghe sao lạnh lẽo, nghe mà cô liêu của những người nằm lại. Nhưng sự hy sinh đó là cao cả là lý tưởng của tuổi trẻ khi nhà thơ đã thay họ nói lên: chẳng tiếc đời xanh. Cái nét “bi” biến mất thay vào đó là sự thanh thản, nét ngang tàng của những người lính Hà Nội bởi họ đâu tiếc bản thân, đâu tiếc tuổi trẻ bởi họ sống có lý tưởng và mục đích cao đẹp, họ còn có quê hương, có những người yêu thương đang ở hậu phương mà họ cần bảo vệ. Họ nằm xuống nhẹ nhàng:

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gần lên khúc độc hành

 

Sự ra đi ấy rất nhẹ nhàng khi áo lính trở thành áo bào, khi không có giọt nước mắt mà chỉ có  nét lãng mạn, đầy cổ kính. Họ trở về với đất mẹ, ngụ trong bàn tay mẹ để nghỉ ngơi sau một cuộc đời dài đầy mệt mỏi, vất vả. Bóng anh hòa vào cùng với đất nước, núi sông và linh hồn anh sẽ theo và ủng hộ tiếp sức thêm cho những bước chân của đồng đội mình. Người lính Tây Tiến ra đi những hình ảnh của các anh sẽ chẳng phai nhạt trong tâm trí con người:

Tây Tiến người đi không hẹn trước

Đường lên thăm thẳm một chia phôi

Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi

 

Bài thơ khép lại nhưng âm hưởng cùng những dư âm tha thiết trong mạch cảm xúc vẫn như còn vang vọng trong tâm hồn ta. Lời thơ khi thì sâu lắng, khi lại oai hùng, hình ảnh chân thực không hoa trương mỹ lệ hòa cùng dòng cảm xúc chân thực của nhà thơ đã tạo nên một bài thơ “Tây Tiến” khiến người yêu thơ nhớ mãi.