Cảm nghĩ của em về bài thơ thu điếu ngắn gọn hay nhất

0
120

Nguyễn Khuyến được biết đến với những nhà thơ hàng đầu viết về mùa thu, ông có những tập thơ thu sau: Thu điếu, Thu Vịnh, Thu ẩm với những câu thơ nhẹ nhàng, đi vào lòng người một cách tự nhiên và chân thành nhất. Trong đó Thu điếu là bài thơ đặc sắc của ông khi viết về mùa thu với vẻ đẹp thu được thi vị hóa, trở thành bức tranh độc đáo.

 

Một số bài viết liên quan:

  1. Cảm nhận của em về bài thơ nhàn
  2. Cảm nhận của em về bài thơ Từ ấy
  3. Cảm nhận của em về bài thơ Tình dạ tứ

 

Mở đầu bài thơ là những hình ảnh làng quê hiện lên thật bình dị và gần gũi:

Ao thu lạnh lẽo nước trong veo

Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.

 

Hai câu thơ là sự đan xen giữa con người và cảnh vật: chiếc thuyền câu, nước trong veo, đây là những hình ảnh thân thuộc rất dễ bắt gặp tại các làng quê. Nước ao qua con mắt của nhà thơ cũng thật đặc biệt khi hòa quyện với sự se lạnh, sánh mịn khiến cho ta cảm nhận được hương vị của mùa thu cũng từ những vần thơ mà lan tỏa ra đâu đây. Trong bức tranh mùa thu, cùng mặt hồ mênh mông ấy là hình ảnh con người xuất hiện với chiếc ” thuyền câu bé tẻo teo” khiến cho hình ảnh con người nhỏ bé giữa một bức tranh thu rộng lớn, giống như một nét chấm trên bức tranh.

 

Sóng biếc theo làn hơi gợn tí

Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo

 

Những con sóng không hề mạnh mẽ hay dữ tợn mà chỉ nhẹ nhàng,” hơi gợn tí” mang đến sự yên ả và bình yên cho bức tranh làng quê. Trong bức tranh ấy lại có sắc vàng của chiếc lá mùa thu khẽ bay vèo theo làn gió, gợi lên nét động, sự khác lạ cho bức tranh tưởng chừng như rất tĩnh ấy. Nghệ thuật rất điêu luyện với lá vàng cùng sóng biếc, tốc độ bay tưởng chừng như tương ứng với mức độ của gợn sóng.

 

Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt

Ngõ trúc quanh co khách vắng teo

 

Bức tranh thu còn được nhà thơ mở rộng thêm đến tận trời xanh, tầng mây lơ lửng trên bầu trời xanh ngắt, với ngõ trúc quanh co. Một không gian vừa rộng lớn, mênh mông vừa vắng vẻ, thân quen. Trên trời cao là những đám mây lơ lửng, hờ hững trôi, dưới đất là ngõ trúc vắng tanh. Thay vì sử dụng các hình ảnh đẹp, lạ tác giả lại sử dụng những hình ảnh gắn với làng quê làm cho cảnh vật trở nên êm đềm, thoáng chút hắt hiu, cô tịch khi chìm đắm vào không khí của mùa thu.

 

Tất cả cảnh vật từ mặt nước đến ao thu lạnh lẽo đến chiếc thuyền câu bé tí teo, từ sóng biếc cho đến lá vàng, từ tầng mây lơ lửng cho đến ngõ trúc đều hiện lên với đường nét, màu sắc cùng âm thanh gợi nét man mác, bâng khuâng nhưng rất gần gũi và thân thiết. Biết bao thời gian trôi qua nhưng tư thế ngồi câu cá của người buông cần như cũng bất động cùng thời gian:

 

Tựa gối ôm cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo

 

Tư thế câu cá là tư thế tựa gối ôm cần kết hợp với tiếng động của “cá đớp động dưới chân bèo” tạo cảm giác như muốn trở về với làng quê trong không gian của mùa thu. Hình ảnh cá đớp động dưới chân bèo lại lần nữa mang đến không gian tĩnh lặng nhưng có động vô cùng khác biệt, trong không gian câu cá tĩnh mịch tưởng như có thể nghe thấy tiếng thở của gió ta giật mình bởi tiếng cá đớp dưới những tảng bèo xanh, mọi thứ mang vẻ yên bình, rất mộc mạc của thôn dã. Tâm hồn ai cũng như bất giác được trẻ lại được xoa dịu khi bắt gặp một cảnh thu như thế.

 

“Thu điếu” của Nguyễn Khuyến là bài thơ thu đặc sắc với nghệ thuật tả cảnh ngụ tình độc đáo. Cảnh sắc mùa thu của quê hương cũng được hiện lên một cách chân thực, gần gũi mà không cầu kỳ, mĩ lệ. Những gam màu đậm nhạt, những đường nét sống động, tinh tế cũng được gợi lên một cách độc đáo, nhạy cảm. Hình ảnh thơ bình dị là những chất liệu để dệt lên những hồn thơ hay như thế.