Cảm nghĩ của em về bài thơ tiếng gà trưa hay nhất

0
129

‘Bà” một tiếng gọi yêu thương mà chan chứa bao tình cảm ngọt dịu. Bà là người luôn lo lắng, chăm sóc cho những đứa cháu nghịch ngợm, dễ thương. Và ta cũng có thê gặp được một người bà như thế trong bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh.  Đây là bài thơ đặc sắc của Xuân Quỳnh được viết vào năm 1968 với hình ảnh bình dị mà thắm đượm tình bà cháu.

 

Một số bài liên quan:

  1. Phát cảm nghĩ của em về bài thơ lượm
  2. Phát cảm nghĩ của em về bài thơ tôi yêu em
  3. Phát cảm nghĩ của em về bài thơ quạt cho bà ngủ

 

 

“Trên đường hành quân xa

Dừng chân bên xóm nhỏ

Tiếng gà ai nhảy ổ:

“Cục…cục tác cục ta”

Nghe xao động nắng trưa

Nghe bàn chân đỡ mỏi

Nghe gọi về tuổi thơ”

 

Bài thơ mở đầu với vần thơ và giọng kể nhẹ nhàng,thủ thỉ về cuộc  hành quân của những người chiến sĩ trong lúc dừng chân bên một xóm nhỏ. Tiếng gà gáy ban trưa đã gợi lại những cảm xúc tuổi thơ. Điệp từ “nghe” khiến cảm xúc sâu hơn và được mở rộng hơn, khiến cho tiếng gà gáy như vang xa hơn, lan tỏa hơn. Đầu tiên là sự thay đổi của ánh nắng trưa hè qua thị giác, tiếp đến là cảm xúc cũng được thay đổi khi “nghe bàn chân đỡ mỏi” và cuối cùng là trái tim,cảm xúc khi những kỷ niệm tuổi thơ chợt ùa về. Tiếng gà trưa ở hiện tại nhưng lại vọng về quá khứ, đánh thức những cảm xúc mà con người tưởng chừng như đã cất giấu thật kỹ, tưởng chừng như đã quên.

 

Tiếng gà trưa

Ổ rơm hồng những trứng

Ngày con gà mái mơ

Khắp mình hoa đốm trắng

Này con gà mái vàng

Lông óng như màu nắng

 

Đoạn thơ này như dành cho quá khứ khi những kỷ niệm tuổi thơ của người chiến sĩ đang cùng nhau kéo về, thật bình dị. Khi chỉ là những ổ rơm cùng những trứng, khi chỉ là con gà mái mơ đẹp cùng những đốm hoa bên mình, khi là con gà mái vàng với bộ lông vàng óng. Đoạn thơ gợi lên một không gian yên bình, tự do chẳng khói bom, lửa đạn, chỉ là sự yên bình của một nhà nhỏ trong một làng quê nhỏ thân thương.

 

Khổ thơ tiếp theo là sự xuất hiện của hình ảnh người bà:

Tiếng gà trưa

Có tiếng bà vẫn mắng

-Gà đẻ mà mày nhìn

Rồi sau này loang mặt!

Cháu về lấy gương soi

Lòng  thơ dại lo lắng

Có bóng dáng thân thuộc của bà:

Tiếng gà trưa

Tay bà khum soi trứng

Dành từng quả chắt chiu

Cho con gà mái ấp

 

Tiếng gà trưa ấy lại gợi lên từng chút,từng chút kỷ niệm tuổi thơ khi quê nhà còn yên bình, khi còn được bên bà, khi được lớn lên trong từng vòng tay và lời mắng yêu của bà. Hình ảnh lấy gương soi, bà khum soi trứng, chắt chiu từng quả trứng là cả một bầu trời tuổi thơ,là cả một sự tảo tần của bà để chăm lo cho đứa cháu bé nhỏ. Hình ảnh người bà luôn yêu thương cháu xuất hiện thật nhẹ nhàng qua từng dòng thơ:

 

Cứ hàng năm hàng năm

Khi gió mùa đông đến

Bà lo đàn gà toi

Mong trời đừng sương muối

Để cuối năm bán gà

Cháu được quần áo mới

 

Bao nhiêu khó khăn, vất vả cùng sự lo lắng của bà mỗi khi trời đổ sương muối, bà chỉ sợ gà chết sẽ không bán được gà thì cuối năm sẽ không có tiền mua áo mới cho cháu. Bởi cuối năm mỗi dịp tết đến các em nhỏ thường háo hức chờ đợi để được mua bộ quần áo mới, vì vậy bà luôn mong cháu được vui vẻ sống trong những ngày tháng tuổi thơ. Tình yêu của bà thật đẹp, thật bình dị.” Cụm từ”cứ hàng năm hàng năm” cho thấy thời gian kéo dài mênh manh, vô tận cùng đức hy sinh, lòng nhẫn nại của người bà. Ta cũng thấy đâu đây trogn những vẫn thơ chan chứa tình yêu bà, nhớ thương bà da diết của người cháu.

 

Món quà tuổi thơ cùng đàn gà cũng thật bình dị và dễ thương:

Ôi cái quần chéo co

Ống rộng dài quét đất

Cái áo cánh trúc bâu

Đi qua nghe sột soạt

 

Tiền bán gà bà đã để dành và mua cho cháu một bộ quần áo mới: cái quần chéo co, cái áo cánh trúc, dù cháu còn bé nhỏ mặc không đẹp nhưng chắc hẳn là đang rất vui, rất háo hức vì có quần áo mới do bà mua.

 

Tiếng gà trưa

Mang bao nhiêu hạnh phúc

Đêm cháu về nằm mơ

Giấc ngủ hồng những trứng

 

Có lẽ chẳng phải gì đó quá lớn lao mà chính những giấc mơ cũng kỷ niệm tuổi thơ đã tiếp thêm sức mạnh cho người cháu trở thành người chiến sĩ dũng cảm chiến đấu ngày hôm nay:

Cháu chiến đấu hôm nay

Vì lòng yêu Tổ quốc

Vì xóm làng thân thuộc

Bà ơi cũng vì bà

Vì tiếng gà cục tác

Ổ trứng hồng tuổi thơ

 

Điệp từ “vì” được nhắc lại để nhấn mạnh mục đích và ý chí chiến đấu của người cháu. Người cháu chiến đấu vì chính những điều mà anh yêu thương: vì bà, vì làng quê yên bình, vì tiếng gà vang vọng… vì những kỷ niệm tuổi thơ. Giọng thơ nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết và tràn đầy ý chí, tinh thần chiến đấu, người cháu bây giờ đã lớn đã có thể đứng lên bảo vệ bà, bảo vệ những điều đáng quý đối với anh.

 

ÂM thanh tiếng gà trưa bình dị được cất lên nhiều lần trong bài thơ đã gợi lên bao tình cảm cao đẹp. Ta có thể thấy được tình bà cháu nồng hậu ấm áp, một tình yêu quê hương đất nước to lớn của người chiến sĩ.

 

Bài thơ “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh như một âm thanh quen thuộc của đời sống làng quê mà còn là cả một bầu trời của tình yêu nước, tình thương bà. Lối thơ nhẹ nhàng, giọng văn tự nhiên mà ấm áp đã khiến trái tim mỗi người yêu thơ chúng ta gợi lên bao cảm giác bồi hồi về tuổi thơ.