Cảm nghĩ của em về bài thơ tình dạ tứ ngắn gọn hay nhất

0
124

Lý Bạch là nhà thơ nổi tiếng với những vần thơ lãng mạn, trữ tình bay bổng, trong thơ của ông, trăng được coi như là biểu tượng chủ đạo với vẻ đẹp viên mãn, thanh tịnh và vô cùng gần gũi. Bài thơ” Tình dạ tứ” cũng là bài thơ nằm trong mạch cảm xúc đó, ánh trăng hiện lên vừa tha thiết cùng nỗi nhớ quê hương đến nghẹn lòng của nhà thơ.

 

Bài thơ lấy cảm hứng từ một đêm trăng sáng của một người con xa quê cùng với tiếng lòng nhẹ nhàng, sâu lắng và đầy âu lo đã tạo nên một tác phẩm say đắm lòng người.

 

Một số bài viết liên quan:

  1. Cảm nghĩ của em về bài thơ từ ấy
  2. Cảm nghĩ của em về bài thơ Vội vàng
  3. Cảm nghĩ của em về bài thơ Tự tình

 

 

Mở đầu bài thơ là cảm xúc miên man theo ánh trăng hòa cùng sự trằn trọc và thao thức khôn nguôi:

Sàng tiền minh nguyệt quang

Nghị thị địa thượng sương

(Đầu giường ánh trăng soi

Ngỡ mặt đất phủ sương)

 

Hai câu thơ đã gợi lên một khung cảnh mênh mông vắng lặng của màn đêm, khi vạn vật đã say trong giấc mộng thì chỉ có ánh trăng trên bầu trời kia vẫn âm thầm soi rọi  khắp muôn nơi. Hình ảnh trăng khiến ta gợi lên cảm giác cô đơn, tĩnh mịch. Và ánh trăng ấy có lẽ đã khiến cho tác giả phải ngẩn ngơ, bồn chồn vì vẻ đẹp và sự cô liêu của nó. Tác giả sử dụng phép so sánh” ngỡ mặt đất phủ sương) đã cho thấy cảm xúc của tác giả trước vẻ đẹp ấy cũng đang tràn đầy và trào ra như cách mà ánh sáng của vầng trăng len lỏi và nô đùa dưới mặt đất.

 

Hai câu thơ vừa tả thực là vừa có sự đan xen tưởng tượng đã phần nào vẻ lên được trước mắt ta một đêm trăng thanh nhẹ nhàng, dàn trải trong một không gian mênh mông, tĩnh lặng. Cảm xúc của tác giả cũng cứ thế mà trào ra, bâng khuâng, da diết.

 

Ánh trăng ấy đã dường như bao năm xa cách khiến cảm xúc lúc này vừa mừng vừa phảng phất chút buồn vu vơ:

Cử đầu vọng minh nguyệt

Đê đầu tư cố hương

(Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương)

 

Hai câu thơ có sự đối lập khi “ngẩng” đầu nhìn ánh trăng “cúi” đầu nhớ về quê nhà nhưng lại mang một dụng ý nghệ thuật sâu sắc. Ánh trăng lúc này giống như một chất xúc tác để nỗi nhớ tuôn trào mãnh liệt, để chính nhà thơ có thể nhớ về quê hương và những kỷ niệm xưa cũ. Quê hương lúc này chỉ có thể gọi là “cố hương” mang chút xót xa, nghẹn ngào khi nghĩ về quê nhà, nơi bao nhiêu năm qua thi sĩ chưa có dịp được trở lại.

 

Nỗi nhớ cứ thế da diết, bóp nghẹn trái tim những con người xa xứ, mỗi khi  bất giác ngẩng đầu lên nhìn thấy vầng trăng sáng ấy ta bỗng giật mình nghĩ về quê hương cùng nỗi nhớ đến nấc lòng.

 

CHỉ với 4 câu thơ ngắn gọn theo thể thơ ngũ ngôn tứ tuyệt cô đọng, hàm súc tác giả đã vẽ lên một bức tranh trăng trong màn đêm tĩnh mịch và bóng dáng của một con người cô đơn bên ánh trăng mang theo nỗi nhớ và sự hoài niệm về quê nhà trong quá khứ. Nỗi nhớ ấy vẫn đang còn đâu đây và vô tình len lỏi vào trong tâm hồn mỗi người đọc để bất giác ta giật mình tự hỏi có một nỗi nhớ nào vừa đi ngang qua.

 

Với thể thơ giản dị, ngôn ngữ bình dân không mỹ lệ cùng với dòng cảm xúc chân thành “Tình dạ tứ” của tác giả Lý Bạch đã thật sự chạm đến trái tim những người yêu thơ và gieo vào trái tim ta những rung cảm đặc biệt cùng tình yêu quê hương sâu sắc nhất.