Cảm nghĩ của em về bài thơ Tự Tình 2 ngắn gọn hay nhất

0
235

Nhắc tới cái “tôi” trong thơ ca, văn học thì dòng thơ hiện đại- thơ mới hẳn được đông đảo các nhà phê bình văn học hay độc giả yêu thơ chú ý và yêu thích nhất.Nếu với Xuân Diệu là cái tôi tình say ngây ngất, Hàn Mặc Tử với cái điên cuồng ngông…. thì Hồ Xuân Hương cũng có cái tôi điên không kém. Hồ Xuân Hương là nhà thơ nổi tiếng với rất nhiều tác phẩm hay và độc đáo, sự ngạo ngễ, chua cay nhưng cũng không kém phần hóm hỉnh của bà đã để lại rất nhiều tác phẩm ấn tượng. Trong đó nếu không nhắc tới “Tự Tình II” thì sẽ là cả sự thiếu sót đối với những người yêu thơ.

 

Bài thơ Tự Tình được sáng tác để nói lên tâm hồn cũng như tình cảm của những người phụ nữ xưa, cuộc đời của họ là chuỗi những tháng ngày cay đắng, tủi hờn, mệt mỏi… mà chẳng có thể tâm sự cùng ai. Chỉ biết ngồi một mình trong đêm khuya mà tự gặm nhấm một mình những nỗi chua cay ai oán đó:

“Canh khuya văng vẳng trống canh đồn,

Trơ cái hồng nhan với nước non

Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh,

Vừng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn.

Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám

Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.

Ngán nỗi xuân đi, xuân lại lại,

Mảnh tình san sẻ tí con con!”

Một số bài thơ hay liên quan:

  1. Cảm nghi về bài thơ Thương vợ
  2. Cảm nghĩ về bài Bánh trôi nước
  3. Cảm nghĩ về bài Sang thu

 

Hai câu mở bài đã gợi mở lên không gian của bức tranh tâm trạng hết sức đặc biệt:

Canh khuya văng vẳng trống canh đồn,

Trơ cái hồng nhan với nước non.

 

Trong đêm khuya thanh vắng hà cớ chi người lại không ngủ mà lại thao thức vì điều gì? Phải chăng khi đêm xuống là lúc con người được sống thật với chính cảm xúc của mình, với chính những dòng cảm xúc thật của trái tim. Người phụ nữ ấy, bóng “hồng nhan’ ấy người con gái đẹp cả ngoại hình lẫn tâm hồn ấy đang ngồi một mình bên chiếc đèn cô quạnh, đang đa sầu, đa cảm với mọi điều trong cuộc sống và với chính số phận của mình. Phải chăng hồng  nhan thì phận mỏng? Từ “trơ” khiến người đọc phải suy ngẫm về dụng ý của tác giả có phải chăng sự hoàn hảo, đẹp toàn vẹn kia đối với người phụ nữ thời phong kiến lại là một sự xấu hổ. Thương thay thân phận hồng nhan!

 

Hai câu thực đã bắt đầu đẩy mạnh tâm trạng của tác giả lên cao:

“Chén rượu hương đưa, say lại tỉnh,

Vầng trăng bóng xế, khuyết chưa tròn”

 

Uống rượu dưới trăng là hình ảnh ta thường thấy trong các bài thơ khi diễn tả những thú vui của người xưa. Vậy mà sao cảm giác thật khác biệt và lạ lùng khi xuất hiện trogn thơ Hồ Xuân Hương. Người con gái ấy không phải đang uống rượu mà chỉ là thưởng rượu qua từ”hương đưa”. Dường như người con gái ấy rơi vào trạng thái đau buồn triền miên khi cứ để bản thân say rồi lại tỉnh. Nếu như vậy thì đáng thương biết bao, bi kịch biết bao!

 

Trăng kia chẳng tròn, chẳng sáng lại “khuyết chưa tròn”, “trăng bóng xế”. Sự hoàn mỹ không hề xuất hiện trong câu thơ này. Câu thơ cũng như đang nói về chính cuộc đời của Hồ Xuân Hương khi bà cũng phải trải qua những tháng ngày làm vợ lẽ.

 

Hai câu luận như ẩn chứa sức phản kháng mạnh mẽ:

Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám,

Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn.”

 

Trong hai câu thơ luôn có sự xuất hiện của các động từ mạnh “xiên”,” đâm toạc” bộc lộ cảm giác mạnh mẽ, không kiểm soát.Rêu là loài thực vật vô cùng nhỏ bé, yếu ớt lại có thể “xiên ngang” trên mặt đất như muốn ám chỉ sự chịu đựng và khát khao mãnh liệt của người phụ nữ muốn sống một cuộc sống mạnh mẽ, một sức sống mãnh liệt đang trỗi dậy. Vài hòn đá nhỏ bé kia cũng thế, chúng cũng muốn “đâm toạc chân mây” để chứng minh khát vọng sống, khát vọng được khẳng định và chính tỏ sự tồn tại của bản thân với cuộc đời.

 

Hai câu cuối lại là sự xuất hiện của tâm trạng chán nản, hiện thực đau khổ lại hiện ra:

Ngán nỗi xuân đi, xuân lại lại,

Mảnh tình san sẻ tí con con”

 

Từng mùa xuân tươi đẹp cứ như vậy trôi qua mang theo bao khát khao yêu thương, bao tình yêu mãnh liệt và tháng năm thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời người con gái cứ thế trôi dần đi. Có ai mà không chán nản, hụt hẫng khi tình yêu ấy lại cứ phải san sẻ cho người khác, khi thân phận của một người vợ lẽ cũng chẳng thể nói lên tiếng lòng yêu của mình. Tình yêu ấy chẳng phải cân đo bằng thứ gì cao sang, to lớn chỉ gói gọn trong ” một mảnh tình” mà chỉ được một “tí con con”, thật chua chát, cay đắng. Lời than vãn của Hồ Xuân Hương thật thẳng thắn, phóng túng và cũng đầy mạnh mẽ.

 

Bài Thơ “Tự tình với thể thơ thất ngôn bát cú” cùng hình ảnh độc mẽ, ngôn ngữ phong phú đã nói lên số phận bấp bênh, đáng thương của người phụ nữ xưa và để lại trong lòng độc giả những cung bậc cảm xúc khó quên.