Cảm nhận về bài thơ em kể chuyện này ngắn gọn hay nhất

0
50

 

Nhắc tới nhà thơ Trần Đăng Khoa là nhắc tới một thần đồng thơ ca, nhắc tới sự hồn nhiên, ngây thơ, các bài thơ của ông đều rất đơn giản, có tính hướng nội và mang đến cho người đọc cảm xúc ám ảnh và xúc động. Không nằm ngoài quy luật đó thì “Em kể chuyện này” cũng là một bài thơ không chỉ nhẹ nhàng, đơn giản mà lại hóm hỉnh và vô cùng đặc sắc của ông.

Chị lúa phất phơ bím tóc

Những cậu tre bá vai nhau thì thầm đứng học

Đàn cò áo trắng

Khiêng nắng

Qua sông

Cô gió chăn mây trên mây trên đồng

Bác mặt trời đạp xa qua đỉnh núi

Có vẻ vui tươi

Nhìn chúng em nhăn nhó cười.

Một số bài viết liên quan:

  1. Cảm nhận của em về bài thơ quạt cho bà ngủ
  2. Cảm nhận của em về bài thơ Một khúc ca xuân
  3. Cảm nhận của em về bài thơ Vội vàng

Toàn bộ bài thơ là hình ảnh làng quê Việt Nam đơn sơ, giản dị, đẹp bình yên đến nao lòng. Nhắc tới làng quê Việt ta không thể bỏ sót những cánh đồng trải rộng mênh mông bát ngát xa tít tận chân trời, hay không thể không nhắc tới hình ảnh cây tre kiên cường bất khuất mang theo ý chí, phẩm chất kiên cường tốt đẹp của người dân Việt:

Chị lúa phất phơ bím tóc

Những cậu tre bá vai nhau thì thầm đứng học

Câu thơ tràn ngập lối nhân hóa đặc sắc khi gọi lúa là “chị” tre là “các cậu”, cách gọi rất thân thuộc và gần gũi. Những chị lúa đang mang trên mình những hạt thóc căng tròn vàng ươm, chắc nịch nhìn trông như những bím tóc dầy nặng của những cô gái thiếu nữ đang độ xuân tròn. Hay xa xa kia là những rặng tre cao, thẳng táp, óng ỏ đang đung đưa rủ rỉ cùng làn gió mà tác giả nhỡ như đang bá vai nhau đứng đọc bài. Thật lạ và thật đáng yêu.

“Đàn có áo trắng

Khiêng nắng

Qua sông”

Những đàn cò trắng muốt, tinh khôi đang chao lượn trên bầu xanh thẳm, bầu trời của tự do, hòa bình và hạnh phúc. Đâu đó ta bắt gặp hình ảnh quê nhà mỗi chiều ta hay cùng bà hay mẹ ra thăm đồng và cùng ngước mắt lên trời cao ngắm những cánh cò bay lượn và thầm ước ao cũng được một lần như chúng. Những đàn cò ấy lại đang ” khiêng nắng qua sông”. Tác giả dùng từ “khiêng” đã khiến cho đàn cò cũng có hành động như con người khi đang cần mẫn mang nắng qua bên sông để nhường laị khoảng không gian dịu mát, bớt oi ả mỗi khi chiều về.

Trong bức tranh thiên nhiên quê hương ấy ai ai cũng đang say sưa làm công việc của mình, thật êm ả và bình yên biết bao. Tâm hồn ta bỗng nhiên dịu dàng hơn, bất giác nở nụ cười và thốt lên rằng: làng quê Việt ta sao mà đẹp mà bình yên đến thế!

“Cô gió chăn mây trên đồng

Bác mặt trời đạp xe qua đỉnh núi”

Những làn gió đang tinh nghịch vờn quanh khắp nơi khi chiều xuống mang theo bao cảm giác mát lành để rồi lại tinh nghịch trêu đùa những làn mây trắng đang lững thững dạo chơi trên trời cao. Khiến tác giả ngỡ như gió đang chăn mây trên đồng. Ta như  bắt gặp hình ảnh những chú mục đồng chiều chiều chăn trâu trên bãi cỏ và nghêu ngao thổi những giai điệu sáo êm tai.

Chiều xuống cũng là lúc ánh mặt trời yếu ớt đang khuât dần sau ngọn núi phía xa để nhường chỗ lại cho màn đêm dần hiện hữu.Những tia nắng cuối ngày còn sót lại vương vãi khắp cánh đồng và phía sau núi bác mặt trời đang miệt mài đạp xe trở về nhà nghỉ ngơi sau một ngày làm việc vất vả:

Có vẻ vui tươi

Nhìn chúng em nhăn nhó cười.

Bác mặt trời thật lạ khi vừa đạp xe trở về nhà mang theo bao tâm trạng vui vẻ giống như người được trở về với gia đình sau một ngày dài bôn ba vậy mà lại “nhăn nhó cười” khi nhìn” chúng em”. Có phải đó là cảm giác luyến tiếc khi phải trở về nhà rời xa khung cảnh đang rất bình yên và dịu dàng nơi đây không hay không? Một bức tranh đẹp như thế, giản đơn mà ấm áp như thế ai nỡ lòng rời xa.

Phải có tình yêu thương tha thiết, ngòi bút văn chương độc đáo và khả năng sáng tạo tài tình thì nhà thơ Trần Đăng Khoa mới có thể tái hiện được bức tranh làng quê đẹp và say đắm lòng người qua chỉ vài dòng thơ như thế. Bài thơ khiến cho trái tim mỗi người xa quê bất giác ngập ngừng, nhung nhớ.